Nghe xong những lời này của Trần Kiệt, tôi sững sờ ngay tại chỗ, hơn nửa ngày cũng chưa mở miệng được. Theo như lời hắn, là nhờ hắn ở trước mặt quản lý cầu xin giúp tôi, cho nên tôi mới tránh được số kiếp bị người ta sa thải này. Trần Kiệt là thế hệ trụ cột mới trong công ty, cấp trên có ý bồi dưỡng hắn, đây đều là chuyện mọi người rõ như ban ngày. Nhưng chỉ nhờ hắn và quản lý "nói một chút", có thể giữ lại một nhân viên bình thường là tôi đây? Có khả năng như vậy, thật sự khiến tôi âm thầm lấy làm kinh hãi. Nhưng điều làm tôi nghĩ mãi vẫn không hiểu chính là, tại sao Trần Kiệt lại cầu xin giúp tôi? Tôi với hắn quả thật chỉ là quan hệ ba phần thịt bò chín cùng bảy phần thịt bò chín, dù sao chính là không quen.
"Vậy... vậy cứ như vậy đi, " Không đợi tôi mở miệng, Trần Kiện nói tiếp, "Đêm nay hãy chăm sóc bạn của em thật tốt, anh... Ừ... Ngày mai gặp lại". Nói xong, hắn tự cúp điện thoại.
Tôi đứng ở phòng khách, vừa nghe âm thanh báo bận trong điện thoại, vừa nhớ lại tình hình qua lại lúc trước của mình và Trần Kiệt. Cùng là người trong công ty, quả thật là ngẩng đầu không thấy cúi đầu cũng phải gặp. Nhưng căn bản chúng tôi rất ít khi nói chuyện, ngoại trừ gặp mặt nói một tiếng "Xin chào", tan ca nói một câu "Tạm biệt", những lời nói khác tôi đều không nhớ được, hoặc có lẽ là ngày nào đó trước đây tôi không cẩn thận đụng vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-sau-khi-chet/2952719/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.