Hắn thở dài một hơi, vô cùng bất đắc dĩ mà nói: "Vấn đề này đối với cô mà nói rất quan trọng sao?" Lại có nhiều người mang theo ánh mắt khác thường nhìn về hướng người đàn ông này, nhưng hắn vẫn không để ý chút nào. Tôi bây giờ cũng chẳng quan tâm người bên khác, đối với lời của hắn nói cảm thấy chả hiểu gì cả, cái gì gọi là "không nhìn thấy tôi, nhưng có thể cảm giác được sự tồn tại của tôi"? Sao hắn có thể bình tĩnh mà nói ra những lời này như thế? Hắn biết tôi đã chết rồi sao? Hắn biết tôi chính là chết ở chỗ này sao? Còn chưa đợi tôi hỏi hắn lần nữa, đèn xanh lại sáng lên. Lần này người đàn ông kia cũng không dừng lại nữa, hắn ưỡn thẳng người cùng những người khác đi qua đường cái. Sau khi tôi kịp phản ứng lại, vội đuổi theo hắn. Tôi bây giờ giống như một con ruồi không đầu hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện, ngu ngốc mà đập cánh đi theo phía sau hắn.
"Cô đi theo tôi cũng vô dụng", hắn vừa đi vừa nói, "Tôi không giúp được cô". Những lời này hiển nhiên là nói với tôi, nhưng bởi vì người xung quanh không nhìn thấy tôi, cho nên khiến càng ngày càng nhiều người mang ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía người đàn ông đang lầm bầm lầu bầu này. Rất nhanh, xung quanh chúng tôi trống ra không ít chỗ, toàn bộ là vì tất cả mọi người theo bản năng mà giữ khoảng cách xa ba thước với người đàn ông bên cạnh tôi, không dám tới gần. Phản ứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-sau-khi-chet/2952712/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.