Gió đêm thổi qua.
Trên bờ biển, một nam một nữ đi dạo cùng nhau.
Bọn họ nắm tay, cơ thể lại không dựa sát vào nhau. Hai bàn tay, mười ngón tay nắm chặt, vô cùng thân thiết đung đưa, nhưng hai người vẫn xa cách. Đôi nam nữ im lặng đi về phía trước. Chợt, người đàn ông buông tay của cô gái ra, chạy như bay về phía trước.
Cô gái nhất thời sửng sốt, bàn tay vẫn mở giữa không trung, sau khoảnh khắc đó, mới chậm rãi run rẩy thu tay về. Cô gái hơi nghiêng đầu, trong màn ảnh chỉ quay được một phần nhỏ gò má của cô, cô thất thần nhìn bàn tay trống rỗng của mình.
Phía trước, người đàn ông chạy như bay về phía trước, cúi người xuống, cẩn thận từng li từng tí nhặt vỏ sò lên, quay đầu lại, ánh mắt cũng là ngập tràn mờ mịt. Anh nhìn ngắm xung quanh, cái gì cũng không nhìn thấy, bên dưới ống kính là một vùng cát mênh mông mà tươi đẹp.
Một lâu đài cát do trẻ con đắp bị gió đêm thổi bể giờ không còn dấu vết.
"Cắt."
Đạo diễn rất hài lòng, nhưng cũng rất buồn rầu.
Cảnh này được quay quá đẹp, cách xử lý chi tiết tay và mâu thuẫn ẩn hình trong cảnh cuối giữa đôi nam nữ, tâm trạng nhân vật được khắc họa không sai lệch một li, hoàn toàn vượt khỏi dự đoán của ông. Nhưng mà, cảnh này và những gì ông đã nói, hoàn toàn khác nhau.
Đạo diễn hỏi người bên cạnh: "Bọn họ mới vừa thảo luận với nhau sao?"
Người bên cạnh: "Không thấy bọn họ thảo luận gì."
Đạo diễn. . .
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-noi-tieng-cua-nu-minh-tinh/214644/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.