Editor: Bóng
Beta: An Hiên
369,
Buổi trưa, Linh kun dắt tôi vào nhà hàng Nhật ăn sushi.
Bởi vì tôi rất thích ăn các món Nhật nên hôm nay siêu ngoan, chỉ ngồi yên trên ghế chờ đồ ăn.
Ăn xong hết các món trên bàn nhưng Linh kun còn muốn gọi thêm. Tôi vội xua tay cản anh: "Anh đừng gọi thêm nữa, em ăn no rồi."
Linh kun liếc tôi một cái rồi lờ đi, vẫn có ý định gọi thêm đồ ăn: "Cho tôi..."
"Em no thật đó, đừng gọi thêm nữa mà." Tôi vội vàng nói, sợ anh lo tôi ăn chưa no.
Anh mím môi, sau đó khép thực đơn lại.
Sau khi cơm nước no nê, chúng tôi đi về.
Linh kun hạ thấp giọng nói: "Thật ra anh ăn chưa no."
Loading...
Tôi hoảng hốt: "Sao lạ thế? Đồ ăn nhiều như vậy mà?"
Đùa tôi à? Tôi ăn no sắp chết luôn rồi.
"Toàn là em ăn, còn anh ngồi cạnh nhìn em ăn..."
Tôi ngượng ngùng: "Vậy sao anh không gọi thêm?"
Linh kun ngập ngừng một chút, sau đó đáp: "Tại em không cho mà."
"..." Chuyện này...
370,
Sau bữa ăn, Linh kun thường đưa tôi đi dạo ở công viên gần đó.
Trong công viên có rất nhiều nơi để chơi, còn có cả một ngọn núi nhỏ. Bình thường Linh kun sẽ dắt tôi lên đó nằm phơi nắng, anh rất thích ngủ trưa với tối dưới ánh nắng mặt trời ấm áp.
Vừa mới đến công viên, Linh kun lại giở trò. Anh cố ý kéo cánh cửa sắt nhốt tôi lại, xung quanh thì toàn là song sắt. Nếu anh không mở thì tôi không thể nào qua được.
Tôi lo lắng nói: "Thả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-moi-tinh-dau-o-italy/1795544/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.