Editor: Hạ Vy Lam
Beta: An Hiên
258,
Giữa trưa, đồ ăn dự trữ trong nhà sắp hết nên Linh kun dẫn tôi đi siêu thị mua sắm.
Tôi nhìn quầy hoa quả, thấy những quả quýt màu sắc khá tươi, nghĩ thầm chắc hương vị cũng không tệ. Thế là tôi cẩn thận chọn từng quả: “Em cảm giác những quả này rất ngon.”
Linh kun liếc một cái, trả lời đầy khinh thường: “Bên trong là ruột rỗng.”
Tôi kinh ngạc: “Sao anh biết?”
Mặc dù tôi biết Linh kun có rất nhiều tài lẻ ngầm, ví dụ như từ màu sắc hoặc là một chi tiết nhỏ có thể đoán được độ tươi ngon của món ăn, ngửi mùi đồ ăn có thể đoán được hạn sử dụng của nó. Nhưng tôi không nghĩ đến cả quả quýt mà anh ấy cũng tìm tòi nghiên cứu.
Những tài lẻ này trong mắt người khác đều không có gì quá ghê gớm, nhưng đối với tôi, anh ấy như đã tu luyện thành tinh rồi, có thể thích ứng một cách hoàn hảo với cuộc sống ở bất cứ đâu, làm tôi không theo kịp.
Linh kun dừng lại trong chốc lát, hứng thú nói: “Anh là người bình thường à? Có cái gì mà chồng em không biết chứ?”
Con người này... thật không biết xấu hổ!
Khi chúng tôi đến quầy thanh toán, đúng lúc có một bà cụ người Ý kéo xe đẩy tới.
Linh kun không nói hai lời mà đi đến chỗ bà cụ, hỏi bà: “Cháu giúp bà một tay nhé?”
Cụ bà ngẩn người, có lẽ do không kịp phản ứng, nhưng khi thấy Linh kun đang giúp mình thì bà nói lời cảm ơn một cách lộn xộn.
Đến lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-moi-tinh-dau-o-italy/1795532/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.