Editor: Bạch Sương Vi
Beta: An Hiên
214,
Tôi dậy thì khá chậm, khuôn mặt trước đây với bây giờ cực kì khác nhau.
Linh kun tình cờ mở bức ảnh của tôi hồi ấy ra, cảm khái: "Khuôn mặt em lúc trước và bây giờ không giống nhau.”
"Lúc trước em xinh hơn hay bây giờ xinh hơn?" Tôi mong đợi nhìn anh.
Linh kun liếc nhìn tôi, khóe môi nhếch lên, nói một cách đầy hàm ý: "Đều đẹp hết, nhưng bây giờ lớn rồi.”
Trước đó tôi đi hỏi một người bạn của mình: "Hồi ấy tớ không có ngực, không có mông, sao Linh kun lại thích tớ nhỉ?"
Bạn tôi nháy mắt với tôi: "Đương nhiên là Linh kun muốn một tay "nuôi lớn" cậu rồi!”
215,
Tôi hay làm nũng tựa đầu vào đầu gối Linh kun, để mặc anh nhào nặn khuôn mặt. Thỉnh thoảng tôi sẽ phàn nàn rằng: "Ôi, hôm nay cơ thể em cứ thấy khó chịu.”
Linh kun liếc tôi, khẽ hỏi, "Có phải em thấy người trống rỗng, chân tay đầy mồ hôi không?”
"Sao anh biết?”
Linh kun im lặng, một lát sau, anh chậm rãi bổ sung: "Là do lười thành bệnh thì có.”
"...”
Anh nói đi, anh muốn mất em phải không?
216,
Nói đến đây tôi lại nhớ đến một chuyện khó mà tin nổi.
Tôi có một cậu em họ cực kì đẹp trai. Khi tôi tán gẫu với nó, lúc nào cũng phải ngửa cổ lên nhìn.
Vào một ngày hè nào đó, nó tới nhà tôi chơi. Bố mẹ bảo tôi dẫn nó đi dạo chợ đêm rồi chiêu đãi thằng bé.
Loading...
Trùng hợp thay, chúng tôi bắt gặp Linh kun tại một gian hàng.
Anh vừa nhìn sang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-moi-tinh-dau-o-italy/1795526/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.