Editor: Bạch Sương Vi
Beta: An Hiên
184,
Có lẽ khi yêu chẳng mấy ai có thể bình thường được. Dù là cả ngày ở bên nhau nhưng mỗi tối chúng tôi vẫn mơ về đối phương.
Trước đây tôi từng mơ một giấc mơ, trong giấc mơ ấy, không hiểu sao Linh kun lại nằm yên một chỗ. Anh nằm nơi ấy rất tĩnh lặng, không cười nói, không nhìn tôi, và không... tỉnh lại.
Tôi nhếch mép cười khổ, cho rằng không phải sự thật. Ngày anh hỏa táng, tôi không tin và nhất quyết không chịu đến.
Sau đấy tôi bắt đầu đi khắp nơi trên thế giới xem Linh kun đang trốn chỗ nào. Lồng ngực nghèn nghẹn, cố gắng lẩn tránh sự thật tàn nhẫn.
Tìm mãi, tìm mãi, dường như trải qua hàng ngàn hàng vạn năm.
Tôi thật sự không tìm thấy Linh kun. Một suy nghĩ đột nhiên bật lên trong đầu tôi. Lúc đó, tôi bàng hoàng nhận ra, Linh kun đã không còn tồn tại nữa, anh ấy... đã thật sự biến mất.
Trong nháy mắt, cảm giác đè nén khó chịu trong lồng ngực biến mất, thay vào đó là cảm giác đau đớn thấu tim. Tôi ngồi xổm trên mặt đất gào khóc.
Tôi thật sự đã khóc rất lâu, cũng vô cùng đau lòng. Sau khi tỉnh dậy, trái tim còn có cảm giác nhoi nhói, là đau thật chứ không phải lời nói khuếch đại hoa mỹ.
Tôi lại quệt tay lên mặt mới phát hiện cả gương mặt đều đẫm nước mắt.
Khi ấy, trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện một câu: Chỉ cần nghĩ đến anh vẫn còn ở đâu đó trên thế gian này, trái tim em liền lập tức trở nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-moi-tinh-dau-o-italy/1795523/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.