Editor: Lữ
Beta: An Hiên
100,
Mấy ngày nay tuyết rơi, trời đất âm u, tôi lại không chú ý chăm sóc bản thân cho nên bị cảm đúng như "sự mong đợi của mọi người".
Tôi vừa mới cất cái giọng nghẹt mũi lên nói chuyện, Linh kun lập tức chế nhạo tôi không phân biệt được thế nào là âm thường thế nào là âm cong lưỡi.
Có độc giả đăng hình miếng thịt rán vàng ươm trong nhóm, tôi mím môi nuốt nước bọt, kêu gào với Linh kun: "Em muốn gọi món (1) gà rán!"
Linh kun bất đắc dĩ sửa lại: "Là ăn, ăn (2) đấy, không phải gọi món."
(1),(2): Chữ 次 (ci) nghĩa là gọi món và 吃 (chi) nghĩa là ăn, từ ăn phải phát âm cong lưỡi. Linh kun đang muốn nói nữ chính không đọc được âm cong lưỡi.
"Ừ, gọi món."
"Quên đi, tùy em."
Con người này chỉ có lúc tôi ngã bệnh mới có thể bộc lộ sự quan tâm tôi thôi.
101,
Thói quen nói chuyện điện thoại của tôi và Linh kun đã được nhiều năm, Linh kun bảo: "Lúc mới bắt đầu là em gọi điện quấy nhiễu anh đấy."
Tôi ngờ nghệch hỏi Linh kun: "Vậy lúc trước anh ghét em nên mới khéo léo từ chối đúng không?"
"Anh có từ chối rồi nhé, trước đây anh nói "cúp máy trước" ý là anh rất bận."
Tôi ấp úng, không ngờ Linh kun lại nói trắng ra thế... Trước đây tôi ngốc biết bao nhiêu, bị anh từ chối rành rành ra còn không hiểu.
Loading...
Tôi hỏi Linh kun: "Vậy sau khi em bị anh từ chối, còn đợi anh bận bịu xong thì có gọi lại cho anh không?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-moi-tinh-dau-o-italy/156830/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.