Editor: Lữ
Beta: An Hiên
39,
Hôm nay tôi nói với Linh kun: "Em đăng bài lên Weibo, nếu như được 800 người chia sẻ thì sẽ có thưởng."
Linh kun hơi ngạc nhiên, nói: "Thế chẳng phải nổi tiếng rồi à? Người hâm mộ đều sẽ biết chuyện của em?"
"Cũng không nhất định như thế."
Tôi vừa dứt lời, anh liền âm thầm nói một câu: "Lần này thảm rồi, tình thế nguy cấp, anh nhất định phải kết hôn với em."
Tôi: "..."
Rõ ràng là tự bản thân mượn dịp cầu hôn lại còn lấy lý do đường hoàng như thế.
40,
Thời trung học, vừa tan học tôi và Linh kun phải đến siêu thị ngay bởi vì ngày ba bữa đều do Linh kun nấu, nguyên liệu tươi sạch khó tránh khỏi có thời gian bảo quản. Có một lần tình cờ bị bạn học bắt gặp trên xe buýt, cậu ấy còn nghĩ rằng chúng tôi sống chung.
Tôi tới siêu thị liền chạy đến quầy thịt yêu quý và khu đồ ăn vặt, giơ cái đùi gà lên hỏi Linh kun: "Gà rán, em muốn ăn gà rán."
"Miệng em bị nhiệt còn chưa khỏi, bỏ xuống ngay!"
Tôi bịn rịn buông cái đùi gà xuống, lại giơ hộp thịt heo lên: "Thịt viên, em muốn em thịt viên!"
"Lại thêm giấm vào hả? Em nghĩ em có thể ăn à? Bỏ xuống!"
Thật sự hết cách, tôi liền lén lút giấu một hộp sô cô la, đến khi Linh kun trả tiền mới nhét vào.
Gừng càng già càng cay, Linh kun mở ví ra, giọng nói có phần bất đắc dĩ: "Trả lại đi, anh chỉ có 5€ (Euro)." (1)
(1) 5 Euro tương đương 131.000 VNĐ
"..." Được, xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-moi-tinh-dau-o-italy/156823/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.