Sinh nhật nàng có chút hồi hộp, mặc dù nàng thậm chí còn không nhớ ngày sinh nhật của bản thân.
Hoa vô cùng nghi ngờ, là trí nhớ nàng không tốt, hay là việc nào đó nàng không thật sự để tâm thì sẽ chẳng có chút ký ức gì. Bởi đâu thể nào học lên tận tiến sĩ mà trí nhớ không tốt được cơ chứ?
"Tôi chưa từng thừa nhận." Nàng nhấp một ngụm cà phê, bình thản đáp, "Toàn các em đồn đại linh tinh về tôi."
"Các anh chị ai cũng nói vậy mà."
"Vì tôi không nhớ mặt của mọi người thôi. Nhưng tôi biết vẫn có nhiều bạn thuê người học hộ nhé."
Gần bảy giờ tối, công ty chỉ còn lại nàng và Hoa. Mặc dù không phải dạng nhỏ bé gì nhưng cô vẫn cố chen vào ghế của nàng, rúc vào lòng nàng ngồi thu lu.
"Ngồi vậy sao mà tôi làm việc được đây?" Nàng cười tủm tỉm.
"Kệ cô, em thích là được."
"Bướng lắm."
Tuy nói vậy nhưng nàng vẫn để yên cho Hoa làm loạn, còn bản thân thì tập trung nhìn vào báo cáo trên màn hình máy tính.
"Cô, sinh nhật cô thích quà gì?" Hoa bắt chước nàng lần trước, nhỏ giọng thỏ thẻ.
Nàng không do dự trả lời: "Thích em."
Hoa xấu hổ, rúc mặt vào hõm vai nàng. Dù trong lòng đã thầm toan tính món quà sẽ tặng nàng vào ngày sinh nhật thế nhưng cô vẫn muốn hỏi, bởi vì biết sẵn câu trả lời của nàng nên thích nghe.
"Đừng mua gì cả." Nàng đột nhiên xoa đầu cô, dịu dàng nói. "Tặng em cho tôi là được rồi."
"Hứ, không phải vốn dĩ luôn là vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-hat-de/368447/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.