Trên đường trở về từ quán cà phê, Hoa nhìn gương mặt trầm tư của nàng, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy? Cô đang ghen đó hả?"
"Nhìn ra hả?"
"Thật luôn?!"
Nàng mỉm cười, xoa xoa đầu cô. "Có chút nuối tiếc."
"Dạ?"
"Nếu được sinh ra cùng năm với em, có lẽ chúng ta đã không bỏ lỡ nhau lâu đến như vậy."
Trong lòng Hoa như có dòng suối mềm mại vắt qua, cô ôm lấy cánh tay của nàng, thỏ thẻ: "Đâu phải quá muộn đâu, chúng mình còn rất nhiều thời gian mà."
"Nhưng tôi muốn được trải qua thanh xuân cùng em, tôi sẽ không cho phép ai chạm vào người mà tôi yêu thương cả."
Biết nàng không vui chuyện mà Anh Thư nhắc đến, Hoa bật cười. "Thôi mà, chuyện qua lâu rồi ấy. Hồi đó toàn trẻ con với nhau ấy, bắt nạt ghen ghét nhau là chuyện bình thường thôi. Không phải ở công ty của mình cũng thế đó sao?"
"Tôi để bụng, tôi phải báo thù."
Nghe nàng nói chẳng khác gì trong mấy bộ phim kiếm hiệp, Hoa cười rộ lên. Hình như từ khi bên cạnh nàng, cô mới thấy bản thân cười nhiều đến như thế.
"Biết gì không? Con gái ông Phong bà Lan bị đồng tính luyến ái đó?"
Cách nhà một đoạn, liền nghe có hai bác hàng xóm đứng bàn tán. Họ đứng dưới tàng cây hoa giấy, chịp chẹp miệng. "Gia đình cũng nền nếp, công nhân viên chức đoàng hoàng mà con cái thì chán quá."
"Quan trọng là cách giáo dục ông ạ." Người còn lại nói.
Bố mẹ bị xúc phạm vì xu hướng tính dục của mình, con cái nào ai vui vẻ được. Tròng mắt đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-hat-de/368443/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.