Khi Diệp Dương đi vào cửa biệt thự, Diệp Viễn Châu đang ngồi trong phòng khách pha trà... đây là sở thích dùng để tu tâm dưỡng tính khi ở độ tuổi trung niên mà người khác nuôi dưỡng ra.
Nhưng Diệp Dương lại cảm thấy không có tác dụng gì với ông cả.
Trong mắt hắn, Diệp Viễn Châu vẫn là một thương nhân máu lạnh, chỉ quan tâm đến lợi nhuận.
Nhìn thấy hắn, Diệp Viễn Châu đặt ấm trà trong tay xuống, chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh:
"Lại đây, ba có chuyện muốn hỏi con."
Diệp Dương đi tới, kéo ghế ngồi xuống.
Diệp Viễn Châu đẩy một ly trà qua cho hắn, nói:
"Nghe nói con vào viện nghiên cứu của đại học Bạch Thành làm chuột bạch hả?"
Ông ấy theo dõi chuyện của Diệp Dương rất nhiều năm, Diệp Dương cũng biết rõ, cho nên ông ấy biết chuyện hắn cũng không quá ngạc nhiên, chỉ cầm chén trà lên thổi một hơi, không phản ứng gì.
Diệp Viễn Châu thấy hắn trầm mặc, liền hỏi:
"Chuyện hồi cấp 2 con vẫn chưa rút được kinh nghiệm à?"
Vào năm học lớp 8, tức là ba năm trước, Diệp Dương đã chịu một số di chứng khi tuyến thể chưa phân hóa do thí nghiệm Đom Đóm của viện nghiên cứu đại học Bạch Thành.
Chuyện này trước giờ chỉ có cha con họ biết.
Nói cách khác, nếu không phải giáo sư Đới thông báo kết quả cho Diệp Viễn Châu, thì ông cũng bị qua mặt, vì Diệp Dương đã giả mạo chữ ký của người giám hộ để tham gia thí nghiệm.
Lúc đó ông cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-gheo-nhau-cua-a-a/2612676/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.