Lời của Phong Dụ Hoa, quả thực là đánh thẳng vào đầu hắn, gõ Phong Ly Dạ tỉnh táo.
Nếu, nữ nhân chết tiệt kia mang thai hài tử của mình, có phải sẽ không rời khỏi hắn nữa hay không?
Đương nhiên, nữ nhân này kiêu ngạo lại tùy hứng, nói không chừng còn bỏ chồng bỏ con nữa ấy chứ…
Trong đầu, một hình ảnh lập tức xẹt qua… hắn ôm hài nhi, vô cùng đáng thương nhìn nàng, nữ nhân chết tiệt kia vác tay nải trên lưng, tiêu sái mà rời đi!
Còn nói với hắn một câu “Tạm biệt chàng nhé!”
Ý niệm trong đầu từ đâu tới?
Đột nhiên lắc đầu, dùng sức ném hình ảnh đáng buồn trong đầu kia.
Phong Ly Dạ cúi đầu, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng kia, đáy mắt rõ ràng cũng có vài phần động tình.
“Chúng ta đã là phu thê, loại chuyện này, sớm muộn gì cũng phải làm, còn từ chối gì chứ?”
“Ta không từ chối, chỉ là…”
“Vậy nhắm mắt lại, ngoan nào!” Hắn cúi đầu, ngăn chặn môi anh đào của nàng.
Sở Khuynh Ca cũng không dám nhắm mắt lại, một khi nhắm mắt lại, chuyện này không thể nào ngăn cản được!
“Thế tử gia, chàng nghe ta nói…”
Vất vả lắm mới thoát khỏi bờ môi hắn, đang muốn nói chuyện, rồi lại bị hắn che lấp lại: “Gọi tên ta.”
Hắn lẩm bẩm, lời nói có chút mơ hồ không rõ.
Lúc này, giọng nói so với bình thường còn trầm thấp từ tính hơn, quả thực là gợi cảm đến rối tinh rối mù!
Sở Khuynh Ca thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-duong-thanh-nu-ba-vuong/2260318/chuong-276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.