"Anh quyết định nghỉ thật đấy à?"
Về đến nhà rồi Trịnh Thành Bắc mới hỏi, anh không ngờ Tương Vũ quyết đoán đến thế, hôm qua vừa nói hôm nay đã xin nghỉ, thế mà anh còn tưởng nói đùa.
"Nghỉ thật chứ sao không? Từ ngày mai cùng cậu đi làm."
"Đi đến tổng bộ sao?" Trịnh Thành Bắc hơi do dự. Chỗ đó của anh phòng ốc sơ sài Tương Vũ ở làm sao được cả ngày trời, hơn nữa người mang thai còn phải di chuyển ngày sáu tiếng đồng hồ trên xe huyền phù không ổn chút nào. "Để thư thư đã được không anh?"
Tương Vũ không ngờ phản ứng của Trịnh Thành Bắc lại trái ngược với ý mình, hắn nhíu mày: "Cậu không muốn?"
Trịnh Thành Bắc vội vàng giải thích: "Anh đừng hiểu lầm. Tổng bộ anh đã ngủ ở đó vài lần thì biết rồi đó, phòng ốc sơ sài đến chăn đệm cũng không có, hơn nữa dạo này huấn luyện nặng các đội viên đều ở lại qua đêm, ban đêm ồn ào lắm. Với lại em lo nhất là ngày ngày chúng ta phải di chuyển trên xe huyền phù sáu tiếng, em sợ anh đang mang thai mệt mỏi."
Tương Vũ nghe vậy hơi đau lòng, Trịnh Thành Bắc mỗi ngày huấn luyện mệt mỏi buổi tối còn phải ngồi xe huyền phù về nhà phục vụ mình nữa. Nhưng dù vậy cũng không thể lừa dối hắn qua loa như thế được. Hắn bĩu môi:
"Hừ. Nói chung là cậu không muốn tôi đến đúng không? Thế sao hôm qua cậu đồng ý, cậu coi tôi là trẻ con để lừa à?"
Thấy Tương Vũ giận, Trịnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944354/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.