Nói xong hắn nhìn Trịnh Thành Bắc với đôi mắt vi diệu. "Thật ra thời buổi này có tiền mua tiên cũng được, cùng lắm thì thuê thêm vài người chăm sóc. Cậu cứ yên tâm thi đấu, tôi với cục nắm sẽ ở nhà bật tivi lên cổ vũ.
"Được, vậy em nghe anh." Tương Vũ nói vậy Trịnh Thành Bắc mới miễn cưỡng gật đầu.
Tương Vũ căn dặn: "Dạo này bên chính phủ và hoàng thất mà có động thái chèn ép gì thì cứ mặc kệ. Tôi nghe được chút tin tức phong phanh bọn họ đang bất hoà, cậu đừng có đâm đầu vào cái vũng bùn này."
"Sao anh biết?"
Những rắc rối ở chỗ làm Trịnh Thành Bắc vốn tưởng giấu được, ai biết đâu bạn trai mình lại thần thông đến thế. Anh do dự không biết có nên xin lời khuyên không. Dù sao Tương Vũ cũng khá nhiều tuổi, có thể suy nghĩ sẽ thấu đáo hơn anh.
Thôi từ từ đã, Tương Vũ còn đang mang thai, không nên để anh ấy lo nghĩ quá nhiều.
Nhưng Tương Vũ đâu chịu ngồi yên, khi thai nhi vừa bước sang tuần thứ mười bốn hắn đã lên kế hoạch quay lại trận yểm. Trịnh Thành Bắc không thể khuyên nổi bất đắc dĩ gật đầu.
Lần này Tương Vũ cũng không định hành động, hai người lựa chọn một ngày thứ hai để khởi hành.
Lần này có Trịnh Thành Bắc đi cùng, anh chu đáo vô cùng, biết Tương Vũ không thể đi bộ được lâu nên thuê một cái xe cỡ nhỏ có thể đi trên mặt đất. Kể cả xuống xe huyền phù rồi cũng không bị động.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944340/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.