Trịnh Thành Bắc quay đầu lại lạnh lùng nhìn hắn: "Ý cậu là sao?"
"Ý trên mặt chữ." Trương Hàng thấy phản ứng của Trịnh Thành Bắc khá ôn hoà, liền lớn gan nói: "Bây giờ anh mới cấp bảy đã bị chèn ép như thế, nếu bọn họ biết..."
Hắn liếc sang mấy đồng đội bên kia, hơi ghé vào người Trịnh Thành Bắc, hạ giọng xuống nói tiếp: "Nếu bọn họ biết anh sắp lên cấp tám, chắc chắn sẽ không để chúng ta yên ổn, em nghĩ anh nên tính dần đến chuyện tách ra thì hơn. Chúng ta cần chủ động, chính phủ và hoàng thất đấu nhau từ xưa đến nay, nếu Thất Huyền và Hàn Viễn mà có xích mích, đó chính là cái cớ để hai bên giao tranh. Lúc đó trai cò đánh nhau, Thất Sát chúng ta sẽ biến thành ruồi muỗi để hi sinh."
"Cậu nói linh tinh gì vậy?" Trịnh Thành Bắc lập tức cắt đứt mấy suy nghĩ hoang đường của Trương Hàng. "Đừng nghĩ nhiều, chuyện đó còn xa lắm."
Chuyện sắp lên cấp này Trịnh Thành Bắc chỉ nói cho duy nhất một mình Trương Hàng. Khi nghe thấy hắn cũng cực kỳ kinh hãi, nhưng hơn thế nữa là lo lắng, hắn cố gắng thuyết phục:
"Anh, ở lại sẽ nguy hiểm, tách ra đi thôi."
Lời này làm Trịnh Thành Bắc hơi cáu, hắn lập tức từ chối: "Tôi sẽ không đi."
Tuyệt Sát vốn đã trong tình thế nguy hiểm, nếu không có anh chẳng biết còn bị khi dễ đến mức nào nữa, anh không thể ích kỷ suy nghĩ cho riêng mình, hơn nữa hiện tại tình hình anh vẫn hoàn toàn kiểm soát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944326/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.