Tương Vũ còn không nói, thật ra thầy pháp nổi tiếng nhất là đoán mệnh, sư phụ hắn là một bậc thầy đoán mệnh, nhưng Tương Vũ không được học cái này, theo lời người là không có tư chất.
Đoán mệnh giá cực cao, có thể là trên trời, nhưng vẫn có vô số người mê muội. Nếu hắn có tư chất, chắc chắn giàu hơn bây giờ.
Mỗi tội nghề này phải trả giá bằng tuổi thọ, nghe đâu mỗi lần đoán tuổi thọ sẽ bị suy giảm một ít.
Trịnh Thành Bắc quyết định không nhắc đến vấn đề tiền nong nữa, anh ủ rũ nói với Tương Vũ:
"Thôi đi ăn cơm nào, em nấu món nấm mà anh yêu thích nhất đấy."
"Ừm."
Trịnh Thành Huy nhìn thấy Tương Vũ cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm, vội vàng đứng lên đi lấy bát, cậu được anh trai dặn chăm sóc hắn, mấy ngày hôm nay lo lắng đến mức thiếu điều phá cửa mấy lần.
"Anh ngồi đi." Trịnh Thành Bắc cẩn thận kéo ghế rồi đỡ Tương Vũ ngồi, nhìn hắn yếu ớt thế này anh chỉ biết đau lòng, cầm bát múc một bát canh nấm để trước mặt hắn. "Ăn cái này cho nóng."
"Cậu cũng ăn đi." Tương Vũ húp một ngụm canh nấm, cảm thấy bụng ấm áp hẳn, cơn đau lúc nãy cũng hết. Chắc là do đói quá.
Thật ra hắn cũng không hiểu thân thể mình bị sao, những lần trước hắn bị tổn thương nguyên khí tu luyện một thời gian sẽ hết, cũng chẳng có cảm giác khó chịu như thế này. Hay là do tuổi hắn đã già rồi?
Nghĩ đến đây sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944323/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.