"Không hoài nghi anh."
Trịnh Thành Bắc vội vàng lắc đầu, đang định phân bua thì Trịnh Thành Huy đã bổ nhào vào người Tương Vũ rồi hét lên:
"Anh Tương Vũ, em... em... có phải đây là dị năng không?" Trịnh Thành Huy vui mừng đến mức nói năng lộn xộn, khoé mắt cay xè, nước mắt rơi xuống. Cậu níu chặt cổ Tương Vũ, dường như vẫn chưa thể tin đây là sự thật.
Dị năng, cậu cũng có dị năng!
"Phải." Tương Vũ gật đầu chứng thực, hiếm khi tốt tính không đẩy ra mà dùng tay vỗ lưng an ủi cậu. "Đây đúng là dị năng, Trịnh Thành Huy, trong người cậu đã có dị năng sẵn rồi, tôi chỉ tiện tay kích phát nó ra thôi."
Trịnh Thành Huy run rẩy đôi môi không biết nói gì. Có trời mới biết cậu vui mừng thế nào. Dù ngoài mặt vẫn vô tư vui vẻ nhưng thật lòng mà nói ai chẳng muốn làm dị năng giả chứ. Nhất là khi có một người ưu tú như Trịnh Thành Bắc làm anh trai, cậu thực sự rất áp lực.
Suốt thời thơ ấu cậu luôn bị người ngoài dùng ánh mắt tiếc hận nhìn cậu lắc đầu, ai gặp cậu đều bình phẩm một câu "Sao đứa nhỏ này lại không có dị năng" hay "anh giỏi giang vậy sao em lại vô dụng?"
Vô vàn lời nói tổn thương truyền đến tai đứa nhỏ chưa lớn, cậu buồn bã cực kỳ cũng chẳng dám tìm ai tố cáo. Cũng may cậu thực sự rất yêu quý anh trai mình, và cũng may Trịnh Thành Bắc dạy dỗ quá tốt cho nên cậu mới không đi vào con đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944309/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.