"Nhóc Huy? Này này..." Tương Vũ thấy nước trong bồn sắp tràn ra ngoài tới nơi rồi, hắn vươn tay ra khoá vòi vào rồi quơ trước mặt Trịnh Thành Huy, thấy chẳng có phản ứng gì liền vỗ nhẹ một cái vào má cậu. "Nhóc Huy, cậu sao vậy?"
"Dạ." Trịnh Thành Huy đang chìm trong suy nghĩ bị gọi tỉnh, vội vàng lấy lại tinh thần. "Em không sao."
"Thất thần cái gì vậy?" Tương Vũ hất hàm chỉ vào đống bát. "Nếu cậu không thoải mái thì để đấy tôi rửa bát cho, đi nghỉ đi."
"Không không..." Trịnh Thành Huy hoảng hốt xua tay, vội vàng nói. "Em rửa được, để đấy cho em làm."
Cậu cũng không dám để Tương Vũ phải rửa bát đâu, anh Bắc mà biết bàn tay ngọc ngà kia mà phải làm việc nhà chắc giết cậu mất.
Cậu nhanh chóng vớt cái đĩa vỡ vứt đi, sau đó dùng tốc độ thật nhanh tráng bát.
Tương Vũ lắc đầu, thấy không ổn chút nào, có vẻ như Trịnh Thành Huy đã lậm vào quá sâu rồi, cứ để thế này thì không ổn. Nhóc mới có mười tám tuổi, nếu lơ đễnh bỏ qua sau này dễ đi sai đường. Phải có thứ gì đó thu hút sự chú ý của cậu.
Kích phát dị năng chẳng hạn.
Nghĩ như vậy, hắn lấy từ trong quang não ra hai viên "đan dược" bỏ vào một cái lọ rồi dúi vào túi áo Trịnh Thành Huy.
"Từ lần trước đến giờ cũng hơn một tháng rồi nhỉ? Cậu có thời gian thì dùng thêm nửa viên thuốc nữa đi, thứ này phải dùng liên tục mới có hiệu quả."
Trịnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944305/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.