Dù là vừa chạy ra khỏi hang động hay lúc này thì bộ dạng của Tương Vũ vẫn không hề thay đổi, áo trùm luôn luôn ở trên đầu. Áo này có chất liệu cực kỳ đặc biệt, không bám bụi bẩn không bám nước, nhìn hắn khác xa với số người đứng ở đây.
Mấy ngày này Trịnh Thành Bắc cũng đã làm quen với bộ dạng này của Tương Vũ, anh ngẫm lại mới thấy thật ra hắn cũng không giấu giếm nhiều, ít nhất tính cách vẫn giữ nguyên như cũ.
Vừa nãy anh suýt nữa thì nói ra, nhưng ngẫm lại cảm thấy vẫn chưa phải lúc. Nếu lần này về Tương Vũ còn trốn nữa anh nhất định không do dự.
Bọn họ ăn xong Giang Quân mới mệt mỏi bước ra, hắn xoa xoa bụng, lấy bát múc một bát canh uống vội, thấy hai người Trịnh Tương chăm chú nhìn mình bèn nhoẻn miệng cười.
"Có một tin tốt với một tin xấu, hai người muốn nghe tin nào trước."
"Tốt trước đi." Tương Vũ nói. "Đừng úp mở nữa nói nhanh."
"Tin tốt là tên răng hô sau một buổi tra tấn với khủng bố tinh thần đã không chịu được mà khai ra hết, sau lưng gã đúng là có người. Một người đã thuê gã đi bán đồ cổ, bán thật đắt, không nhận mặc cả, một tháng đi bán ở một thành phố, mỗi lần không quá mười cái."
"Đúng như dự đoán." Tương Vũ hỏi. "Vậy tin xấu là gì?"
Giang quân thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:
"Tin xấu là gã chưa từng gặp người đứng sau, người kia luôn luôn chủ động liên hệ, mỗi lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944292/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.