Tương Vũ hít sâu một hơi, sau đó bình tĩnh chọn con đường khác, toàn nhằm tới những nơi âm khí dày đặc để đi, suốt dọc đường tiếng kêu la hỗn loạn không hề ảnh hưởng tới tốc độ của hắn. Trịnh Thành Bắc đi sát bên cạnh, cả hai không nói thêm với nhau câu nào nhưng hành động vô cùng ăn ý.
Đi qua vô số cái hành lang, mùi thối ngày càng rõ ràng, âm khí dày đặc như sương mù bao phủ khắp nơi, nhiệt độ rõ ràng không thấp nhưng mà lại có cảm giác lành lạnh đến sởn gai ốc, đến Trịnh Thành Bắc dương khí thịnh cũng nhận ra.
Đặc biệt là không gian này không bị ảnh hưởng bởi khói dây Huyễn Ngải, thỉnh thoảng có người lao ra thần trí đều tỉnh táo.
Đám buôn lậu đa phần là người bình thường, dù trang bị súng ống gậy gộc nhưng cũng đều không phải là đối thủ của Tương Vũ và Trịnh Thành Bắc, chỉ một lát bọn họ đã dọn sạch chướng ngại vật.
"Đây là cái địa phương quái quỷ gì thế?" Trịnh Thành Bắc nhìn thấy sương trắng khắp nơi kèm theo những hạt lân tinh bay xung quanh không gian, theo bản năng siết chặt báng súng.
"Có thể sắp đến nơi rồi, lão có cảm giác con trùng mẫu đó đang ở ngay gần đây." Tương Vũ đáp, trong giọng nói rõ ràng là chán ghét không thể che giấu. Hắn thích âm khí thật đấy nhưng mà âm khí mà nhiễm cả tử khí thế này thì không cần, thực ô uế.
Trong này quá đỗi im lặng, những tiếng động đằng xa không hề ảnh hưởng tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944281/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.