Lúc nhìn sang bên này, hình như hắn thấy trong mắt Trịnh Thành Bắc xẹt qua một tia bất đắc dĩ, hắn cũng không nghĩ nhiều, quay sang lay Hách Thiên dậy.
"Dậy thôi, mặt trời lên tới mông rồi còn ngủ."
Hách Thiên còn nằm ôm tay cười hềnh hệch, mắt vẫn nhắm tịt, xem chừng còn mơ đẹp, Tương Vũ tiện chân đá cho cậu ta một cái.
"Tổ sư thằng..." Cậu ta còn chưa kịp chửi xong đã nhìn thấy Tương Vũ khoanh tay đứng đó, khí tràng toả ra mạnh mẽ, vội nuốt mấy lời còn lại vào bụng, xun xoe. "Đại sư ạ, hôm qua ngài ngủ ngon không?"
"Ngon. Dậy mau lên." Tương Vũ nói xong liền đứng lên, không cho cậu ta kịp phản ứng.
Nghỉ ngơi đỡ mệt lại tiếp tục hành trình, dù sao cũng đã đi trong rừng hai ngày, bọn họ cũng bắt đầu quen với tiết tấu, đôi lúc còn có thể đùa giỡn vui vẻ với nhau, nhưng mà Trịnh Thành Bắc chỉ im lặng một đường, cứ như ai vừa chọc tức cậu ta vậy.
Chiều ngày thứ ba rốt cuộc cũng thấy hi vọng, Tương Vũ nói mình phát hiện ra địa điểm có chứa cổ trùng.
"Địa điểm có cổ trùng cách đây không xa chỉ tầm hơn một cây số, số lượng có chút nhiều."
Trịnh Thành Bắc nhìn về hướng tay hắn chỉ, hỏi lại: "Anh có phát hiện bao nhiêu người bên trong không?"
"Để xem." Tương Vũ nghiêm túc dùng mắt âm dương nhìn xuyên qua đám lá cây, nhưng thực sự chỉ nhìn thấy một vùng âm khí dày đặc như sương mù, hắn lắc đầu.
"Lão không chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944271/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.