Nghĩ vậy anh lại lấy quang não ra nhắn cho Tương Vũ một tin, đây là thói quen mỗi ngày của anh, mặc kệ người kia có nhận không vẫn nhắn, xong rồi lại nhắn cho Trịnh Thành Huy ở nhà, hỏi nó xem đã tưới cây Hi Lam chưa.
Trịnh Thành Huy liên tục theo dõi động tĩnh ngôi nhà của Tương Vũ, hàng ngày vẫn cần mẫn báo cho Trịnh Thành Bắc biết, cậu không rõ hai người anh của mình xảy ra chuyện gì, mấy hôm nay cậu cũng đang buồn thối ruột đây.
Đến đêm, rốt cuộc trời cũng đã mưa, từng tiếng nước va vào mái tôn thành những tiếng tanh tách rõ rệt, nhiệt độ không khí hạ xuống rõ rệt, mùi ẩm mốc bốc lên, Trịnh Thành Bắc ngồi nghiêm chỉnh một chỗ không động đậy, bỗng có thứ gì cọ vào cánh tay.
Thì ra là Tương Vũ thấy lạnh, theo bản năng co người lại rồi tìm đến nơi ấm cúng. Trịnh Thành Bắc nhíu mày, lạnh nhạt đẩy người ra.
Tuy anh thấy bản thân hơi kỳ lạ khi chẳng hề phản cảm lúc tiếp xúc cơ thể với người này nhưng anh đã có Tương Vũ rồi, tuyệt nhiên không muốn đụng chạm vào bất cứ ai nữa.
Ngày hôm sau lại ngồi một chỗ theo dõi nhàm chán, đồ cổ bán cũng không dễ, thi thoảng cửa hàng tên răng hô mới có khách, Tương Vũ chán không chịu nổi bèn lôi ra một bộ bài tây, mới đầu Trịnh Thành Bắc tỏ ý không muốn, sau Hách Thiên và hắn đánh hăng quá anh cũng ngứa ngáy chân tay, thế là một chiếu bạc tạm thời đã nhanh chóng ra đời.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944264/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.