Ba người vừa đi vừa để ý tìm đối tượng khả nghi bán đồ cổ, Tương Vũ lén lút mở mắt âm dương lên dò xem nơi nào có linh khí.
Hội chợ bày theo quầy hàng san sát nhau nhưng khá quy củ, bởi vì toàn đồ lạ nên không có mấy người rao bán, khách hàng chỉ lẳng lặng tìm đồ mình muốn.
Một vài người không thuê được quầy hàng dứt khoát rải chiếu ra ngồi xuống đất bày đầy đồ trước mặt. Thậm chí còn có mấy gánh coi bói.
Bầu không khí ở đây như trở về mấy trăm năm trước ở trái đất cổ, Tương Vũ hoài niệm cuộc sống cũ, cảm khái một câu: "Thời gian trôi nhanh thật.". ngôn tình ngược
Hắn hưởng thụ sự nhộn nhịp quê mùa này, vui vẻ hơn bao giờ hết, quên luôn bức xúc mình dành cho Trịnh Thành Bắc. Hắn cẩn thận bước từng bước, mắt đã liên tục tìm kiếm đồ tốt.
Bỗng nhiên hắn chú ý đến một lão già ngồi bệt xuống đất, mái tóc trên đầu người này đã bết thành một đống, chiếc áo cáu bẩn toàn là đất, trên tay cầm một cuốn sách không rõ tên ngồi đọc say sưa, trước mặt lão là đủ thứ hầm bà lằng.
Mới đầu Tương Vũ nhìn thấy giấy Hoàng Chỉ chuyên để vẽ bùa nên mới chú ý đến lão, nhưng mà sau đó hắn còn để ý tới chiếc đĩa ngọc hình bông sen vứt vạ vật gần đó hơn.
Hắn giơ tay ra làm dấu, nói với Trịnh Thành Bắc và Hách Thiên:
"Các cậu đi trước đi, tôi có việc ở đây một chút."
Trịnh Thành Bắc nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944262/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.