"Ừm, chúng ta đi thành phố Hải Ly, nơi đây sát biên giới quốc gia Thanh Long nên có biển."
Lâu lắm rồi Tương Vũ không nhìn thấy biển, tâm trạng cực kỳ tốt, khoé mắt cong lên theo nụ cười.
"Tí nữa được đi ăn hải sản hả?"
"Ừ." Trịnh Thành Bắc gật đầu. "Tôi nhớ anh thích ăn tôm mà."
"Không phải tôm, bất cứ loại hải sản nào tôi cũng thích hết." Tương Vũ sửa lại lời nói của Trịnh Thành Bắc, sau đó kiếm một cái ghế ngồi ngắm cảnh bên ngoài. "Lâu lắm tôi mới nhìn thấy biển, nay phải chơi cho đã mới được."
Dù đã nhìn thấy biển nhưng mà vẫn phải ở trên xe huyền phù thêm ba mươi phút nữa mới đến nơi có bờ cát có thể ngắm cảnh. Hai người bước xuống đất vừa lúc chuẩn bị hoàng hôn, mặt biển bị vầng thái dương hun đến đỏ rực.
Trịnh Thành Bắc ghé sát vào người Tương Vũ, hỏi hắn: "Anh thích đi ăn trước hay ra bãi biển ngắm hoàng hôn trước."
Mặc dù đã đói lắm rồi nhưng mà cảnh hoàng hôn không dễ gì gặp được, Tương Vũ không chần chừ mà chọn vế sau.
"Ngắm hoàng hôn trước đi, chẳng mấy khi đến đây."
"Được, nghe anh."
Trịnh Thành Bắc cất xe huyền phù vào không gian quang não, hai người chầm chậm bước ra bờ cát.
Biển là một trong những thứ còn vẹn nguyên kể từ khi trận thiên tai năm trăm năm trước xuất hiện, tất nhiên diện tích cũng bị thu hẹp đi rất nhiều, rất nhiều quần đảo mới xuất hiện. Một số động vật dưới nước tiến hoá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944237/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.