Bàn tay hết nắm lại buông, anh thử đem hết thảy dũng khí ra vẫn không dám tiến tới, chỉ biết dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Tương Vũ chằm chằm.
Tương Vũ mơ hồ nhận ra có gì không đúng, trong lòng hơi sốt sắng nhìn sang. Trịnh Thành Bắc nhanh chóng quay đi.
Không khí trong phòng bếp có gì đó đang mơ hồ thay đổi, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng của mình, nhưng mà trong lòng cả hai đều rất hài lòng với tình trạng bây giờ.
Hiếm có khi hai người trò chuyện hoà bình được với nhau, Tương Vũ khá cao hứng, đứng lên vặn eo một vòng, liếc lên đồng hồ đã hơn chín giờ tối, nghĩ đến mình còn chưa tắm rửa giặt quần áo, bèn hướng Trịnh Thành Bắc hỏi:
"Giờ đã muộn rồi, không biết Trịnh Thành Huy về chưa? Cậu thử gọi cho nó xem..."
Ý đuổi khách cực kỳ rõ ràng, Trịnh Thành Bắc cũng không mặt dày nữa, lập tức gật đầu: "Để tôi hỏi thử."
Ấn quang não gọi cho Trịnh Thành Huy, sau khi xác nhận cậu đã ở nhà anh mới ấn tắt.
"Vậy tôi về đây." Thu hoạch hôm nay cũng khá nhiều rồi, dục tốc bất đạt, thứ gì cũng phải từ từ.
"Cậu về đi." Tương Vũ đưa người ra cửa mới nhớ ra lại gọi Trịnh Thành Bắc lại. "Khoan chờ tôi tí để tôi lấy áo trả cậu."
Trịnh Thành Bắc tưởng tượng một lượt bộ dạng của Tương Vũ trong chiếc áo đồng phục của mình, theo bản năng lắc đầu. "Thôi khi nào rồi tôi lấy, bây giờ tôi về đã."
"Vậy cũng được."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944218/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.