Không ngờ lúc về đến nhà chỉ thấy tối thui một mảnh, cửa bên ngoài cũng khoá.
"Nhóc Huy đi đâu rồi hay sao ấy?" Tương Vũ nhìn chằm chằm vào nhà, thấy cửa bên trong cũng khoá. "Cậu thử gọi xem nào?"
"Tôi không biết nữa." Trịnh Thành Bắc lắc đầu. "Chờ tôi tìm chìa khoá, hình như trong quang não có."
Tứ hợp viện này khá cổ kính, không có hệ thống khoá hiện đại mà vẫn dùng cách mở cửa xưa cũ. Trịnh Thành Bắc treo khoá xe huyền phù và khoá nhà cùng nhau, lúc nãy đi tắm anh đã để ở trong phòng.
Lục lọi quang não mãi không thấy, đang định gọi cho Trịnh Thành Huy thì Tương Vũ ở bên cạnh đã kéo anh lại rồi nói:
"Hay sang nhà tôi đi, cái cậu xách trong tay là sủi cảo đúng không? Sang nhà tôi nấu cũng vậy, nhỡ nhóc Huy đi chơi rồi chẳng lẽ bắt nó về."
"Cũng được." Trịnh Thành Bắc chưa bao giờ sang nhà Tương Vũ, cũng có chút tò mò, bèn gật đầu. "Nhà anh có nồi chứ?"
Tương Vũ nói: "Có. Nhóc Huy còn sang nấu cơm mấy lần rồi."
"Ờ." Trịnh Thành Bắc gật đầu, mày hơi nhíu lại.
Cửa nhà Tương Vũ là loại cảm ứng tiên tiến, chỉ cần áp bàn tay vào cổng cửa đã tự động mở, Mimi đã sạc xong nghe thấy tiếng động rè rè chạy ra, giọng nói lạnh lẽo không cảm xúc vang lên:
"Chào mừng chủ nhân về nhà." Sau đó Mimi máy móc phun khử trùng cho Tương Vũ. Thật ra cô nàng nhận ra bên cạnh chủ nhân có một nguồn nhiệt khác nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944214/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.