Tương Vũ trợn tròn mắt, ba mươi tỉ là con số lớn thế nào cơ chứ? Hắn lập tức quay ra nhìn Trịnh Thành Bắc, anh khẽ gật đầu lại.
"Tiếc quá, vậy là cái bình không dùng được nữa à?" Ông Phương tiếc xót cho ba mươi tỉ của mình thì ít mà tiếc cho cái bình cổ thì nhiều."
Tương Vũ cũng không rõ cái bình còn dùng được nữa không. Về lý thuyết thì chỉ cần lấy hết Âm Linh bên trong ra là được. Anh quay sang dò hỏi Trịnh Thành Bắc, nhận được câu trả lời chắc chắn mới dám nói:
"Bác ơi, cái bình này chỉ cần khử trùng là có thể dùng bình thường, thế nhưng theo cháu thì bác nên để trưng bày chứ đừng mang đựng nước nữa."
"Ài, vậy thì cảm ơn cậu." Ông Phương lắc đầu nhớ lại. "Thật ra lúc đầu tôi có muốn uống nước trong bình đâu, chẳng qua cái người bán hàng bảo là nước đựng trong bình cổ này có tác dụng thanh nhiệt, lúc đó tôi nghe thấy bùi tai nên cũng về thử một chút. Đúng là không có cái dại nào bằng cái dại nào."
Tương Vũ lại quay sang nhìn Trịnh Thành Bắc. Tin tức này thật sự rất có ích.
"Không sao, để cháu kiểm tra sơ qua cho mọi người, nhưng cháu thấy khí sắc của bác hôm nay tốt lắm rồi."
"Cảm ơn, cậu tốt thật đấy."
Tương Vũ để giấu giếm mắt âm dương nên lấy một cặp kính râm đeo vào rồi mới mở ra trước mặt gia đình ông Phương, hắn cẩn thận kiểm tra, nhận thấy vùng xám trên đầu bay đi rõ rệt. Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944186/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.