Hồ nước ở đây phong cảnh rất đẹp. Từ đợt thiên tai xảy ra, sông hồ bị phá huỷ nghiêm trọng, giờ đây hầu như mọi thứ đều là nhân tạo, tuy nhiên chúng đã trải qua cả mấy trăm năm thời gian mài giũa nên cũng có đôi phần cổ kính.
Tương Vũ cùng Trịnh Thành Bắc ngồi ở một cái ghế đá ở chỗ tương đối kín đáo, tình cờ làm sao đây lại là nơi các đôi tình nhân thích tìm đến. Hai người ngồi một lát đã thấy vài đôi mới đầu còn ngồi nghiêm chỉnh giờ đã lao vào ôm hôn thắm thiết.
Tương Vũ sống lâu như vậy nhưng còn chưa yêu đương lần nào nên khá ngại, còn Trịnh Thành Bắc không hiểu phong tình chẳng hề quan tâm, anh vào thẳng vấn đề.
"Tôi lại có việc cần nhờ anh." Anh nghiêm túc nhìn vào mắt Tương Vũ. "Anh còn nhớ vụ nhà ông Phương chứ? Có vẻ như tình hình phức tạp hơn chúng tôi tưởng. Từ hôm đó đến giờ có thêm mười bốn người đều gặp tình trạng giống hệt nhau. Bọn họ không ở cùng khu vực, thậm chí khác cả thành phố, giám định trong đầu đều có một vùng biến thành màu xám."
"Nghiêm trọng vậy sao?" Tương Vũ cảm thấy sự việc ngày càng rắc rối. Chỉ có gã biết thứ kia là âm linh chứ chẳng phải ký sinh trùng gì, nhưng mà chúng cũng cần vật dẫn mới có thể tiến vào cơ thể con người. "Nếu là một vụ thì còn là tình cờ, nhưng nhiều vụ thì rõ ràng là có mục đích, tôi nghi ngờ người nào đó đứng đằng sau."
"Chúng tôi cũng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944180/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.