Thời nay ứng dụng Robot vào đời sống còn khá ít, những con robot mang số hiệu khác nhau chỉ có tác dụng dọn dẹp sắp sếp đồ đạc, giặt giũ lau dọn là chủ yếu, còn những vấn đề như nấu nướng quản lý nhà cửa đều do con người tự mình làm chủ. Lúc Tương Vũ mở cửa ra, con robot tên Mimi phóng như bay từ bên trong nhà va vào chân hắn, sau đó vui mừng xoay ba vòng, đôi mắt đen như ngọc thạch nhấp nha nhấp nháy ánh tím, giọng nữ máy móc vang lên.
"Chào mừng chủ nhân về nhà!"
"Chào Mimi." Cuộc sống khá cô đơn, đôi khi Tương Vũ cũng coi Mimi là nơi để trút bầu tâm sự, hắn lảm nhảm. "Mày ở nhà có vui không? Nay tao kiếm đủ tiền đi chợ tuần tới rồi, từ mai sẽ ở nhà chơi với mày."
Mimi chỉ biết mấy câu lệnh đơn giản như Chúc ngủ ngon và chào hỏi đơn giản, đương nhiên không trả lời Tương Vũ. Nó xoay người, lê cái thân hình tròn ỉnh, đôi chân biến thành máy hút, bắt đầu công việc của mình.
Tương Vũ mắc bệnh lười giai đoạn cuối, sau khi về nhà, tổng kết lại tiền kiếm được ngày hôm nay. Tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, hắn lấy từ trong không gian quang não ra một bịch dinh dưỡng uống tạm, sau đó lên giường ngủ một giấc.
Đúng bốn giờ sáng, Tương Vũ theo thói quen tỉnh lại, hắn mở quang não ra, thấy vệ tinh truyền đến một hình ảnh, hắn mỉm cười, vệ sinh thân thể xong xuôi, mặc vào bộ đồ hành nghề, sau đó lê thân đến tòa miếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944133/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.