Chỉ cần một chút xíu nữa thôi, là cậu đã biết được bí mật lớn nhất cuộc đời tôi rồi...:)
***
Hôm nay chúng tôi lại mặc đồ đôi. Ừm, là nguyên cây đen từ trên xuống dưới...
Hôm nay tôi hỏi cậu ấy:
"Có mang vở ghi theo không? Mang lên để thầy chấm điểm?"
"Thôi chết. Quên ở nhà rồi. Hôm sau nộp được không nhỉ?"
"Chắc là được. Hỏi thầy thử xem, mai mang cũng được... "
Tôi bảo cậu ấy hỏi thầy, cậu ấy cứ chần chừ mãi không nói. Thế là tôi lại lên tiếng giúp. Vừa bảo câu "Thầy ơi mai thầy có tiết không?" thì cậu ấy ở bên cạnh lí nhí ngăn cản...
"Thôi.. Mai không được đâu..."
Lúc này tôi không nghe rõ, vẫn đang miệt mài hỏi thầy...
"Thôi đừng hỏi. Điên à? Mai không đi được đâu"
Ừm, cái thằng chó ấy hôm nay còn dám bảo tôi điên cơ. Thế mà tôi vẫn vui cho được...:)
Hôm nay lại đưa bài cho cậu ấy về nhà chép. Vẫn không quên dặn dò kĩ càng rằng...
"Thứ 6 có đi học không? Nếu không đi thì chép luôn bây giờ đi. Đưa mình nộp hộ"
"Thứ 6 á? Chắc là có... Có đi"
"Thế thứ 6 nhớ mang đi nộp nhé!"
"Biết rồi!"
:)
Ừm, hôm nay tôi lại không nhìn rõ chữ trên bảng mà lấy điện thoại ra chụp lại. Hôm nay cậu ấy toàn nhìn vở tôi chép bài.
Lo lắng thay vừa chép xong thì cậu ấy bảo cho cậu ấy mượn điện thoại để nhìn cái ảnh tôi vừa chụp trên bảng. Lúc đầu tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-crush-ban-cung-ban/3189637/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.