Chúng tôi của hiện tại đã lâu rồi không gặp...
Chúng tôi của sau này thậm chí còn không gặp lại nhau nữa...
***
Hôm nay tôi đã gặp cậu ấy, gặp lại cậu ấy sau bao tháng ngày trông đợi mòn mỏi.
Hôm nay vừa chạy xe đến cổng trường là gặp ngay cậu ấy đang lấy thẻ xe, vẫn dáng người ấy, vẫn bóng lưng ấy, vẫn đấy chiếc xe wave màu trắng quen thuộc. Chỉ có điều suýt nữa không nhận ra cậu ấy vì quả đầu nhuộm màu Peanut. Tôi chửi thầm trong đầu: "Đm nó vẫn chưa nhuộm lại tóc đen mà để đầu như vậy đến lớp à?":)
Tôi nhanh nhảu dắt xe theo sau cậu ấy, lúc này vẫn chưa phát hiện có tôi ở đằng sau. Vẫn nơi đó - chỗ đỗ xe quen thuộc của chúng tôi. Cậu ấy xoay người sang và nhìn thấy tôi ở ngay bên cạnh, hai mắt chạm nhau, tôi nhìn thấy có nụ cười nhẹ trên môi cậu ấy (hoặc cũng có thể do tôi tự liên tưởng cậu ấy đang cười với mình). Rất muốn gửi cho cậu ấy nụ cười của mình, rất muốn nói câu: "Xin chào, đã lâu không gặp". Nhưng rồi dần dần học theo bản năng lạnh lùng chảnh chó của cậu ấy, tôi chẳng thể làm gì nữa...
Ừm, hôm nay chúng tôi vẫn ngồi cùng bàn, vẫn không nói chuyện, vẫn hai người ở hai thế giới riêng.
Cô giáo dạy toán lớp tôi thích cậu ấy, tôi biết. Nói thẳng ra là từ khi lớp tôi có cậu ấy, cô V chỉ chú tâm vào một mình cậu ấy mà thôi. Tôi cũng vì thế mà có đôi chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-crush-ban-cung-ban/3189527/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.