Cuối cùng Đàm Mặc vẫn đồng ý với chủ nhiệm khoa.
Bởi vì Kiều Lam nói rằng cô có thể giúp anh cùng viết bài diễn thuyết.
Thời gian của mình và Kiều Lam không bị chiếm dụng, Đàm Mặc cũng không quá bài xích. Hơn nữa Kiều Lam còn giúp anh sửa bài diễn thuyết.
Sau khi bản thảo được duyệt, Đàm Mặc phải bắt tay vào tập dượt. Mặc dù anh gần như có thể học thuộc bản thảo, nhưng giọng điệu lại đều đều, nghe không có chút nhấn nhá nào, hơn nữa trên mặt cũng chẳng có biểu cảm gì cả.
Đàm Mặc là kiểu người hoặc là không làm, hoặc là phải làm được tốt nhất. Anh để Kiều Lam đánh dấu lại những chỗ cần tạm ngừng và cao giọng trong bản thảo, sau đó lại tìm rất nhiều video diễn thuyết.
Khi Kiều Lam kiểm tra kết quả một lần nữa, cô ngạc nhiên đến ngây cả người.
Một ngày ngắn ngủi, từ một người máy mặt mày vô cảm hôm qua, Đàm Mặc trở nên cực kỳ tự nhiên.
Rất tốt.
Đàm Mặc hoàn toàn tin tưởng Kiều Lam. Kiều Lam nói tốt vậy thì thật sự đúng là như thế. Anh bỏ máy tính bảng trong tay xuống, đi vào phòng vệ sinh. Sau đó, Kiều Lam cầm máy tính bảng lên, ấn vào, nhìn thấy video diễn thuyết vẫn chưa được tắt.
Đó là một bài diễn thuyết rất hay mà Đàm Mặc đã đặc biệt đi tìm.
Kiều Lam liếc mắt sơ qua nhưng rồi cô lại chăm chú nhìn thêm mấy lần nữa. Mắt Kiều Lam dần mở to.
Rất giống.
Thậm chí không thể nói là giống mà là y như cùng một khuôn đúc ra.
Giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cham-soc-vai-ac-om-yeu/495984/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.