Đàm Mặc cảm thấy Kiều Lam thật quá đáng.
Sao cô có thể dễ dàng nói ra những lời êm tai như thế? Một câu nói đã đánh tan tất cả những chần chừ và lo lắng của anh, muốn liều mạng cũng không nổi.
Sao cô lại hiểu tâm tình như vậy, sao có thể thản nhiên nói ra những lời yêu thương một cách dễ nghe như thế?
Đàm Mặc ngẩn ngơ nghĩ, quả nhiên là Kiều Lam học Văn rất giỏi.
Anh thì không nói nên lời, nghĩ mãi chỉ có một câu, đó chính là mình thích cậu đến phát điên mất.
Kiều Lam nhìn dáng vẻ kinh ngạc của thiếu niên với ý cười trong mắt, đột nhiên nói: “Không được.”
Lúc này Đàm Mặc mới bừng tỉnh, ngẩng đầu lên. Kiều Lam nhanh chóng thu hết vẻ mặt của Đàm Mặc trong phút chốc vào mắt, nghiêm mặt nói: “Mặc dù trên thẻ căn cước mình đã là người lớn nhưng cậu thì gần một năm nữa mới là người trưởng thành, đây chính là yêu sớm, trường cấm không cho yêu sớm.”
Đàm Mặc vội vàng nói: “Chủ nhiệm lớp đã ngầm cho phép rồi.”
Đôi mắt xinh đẹp của Kiều Lam híp lại, ý cười càng đậm hơn.
Thì ra sự thật là Đàm Mặc hiểu hết!
Vậy tại sao cô cứ khăng khăng cho rằng Đàm Mặc tâm tính trẻ con không hiểu gì cả? Nhớ đến sự đòi hỏi cực kỳ mãnh liệt trên xe vừa rồi, cả việc lúc trước mình vẫn còn nghĩ rằng Đàm Mặc quá đơn thuần, Kiều Lam bỗng thấy mình đã quá ngây thơ.
Có điều nghĩ thông suốt những thứ này, kết hợp với những lời vừa rồi Đàm Mặc nói dưới sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cham-soc-vai-ac-om-yeu/495961/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.