Cuộc sống đôi khi tuyệt tình đến đáng sợ.
Trong thời khắc sinh tử chỉ có hai con đường có thể đi, nhưng chỉ vẻn vẹn một ngày sau đó, một con đường đã chỉ còn trong suy nghĩ.
Bác sĩ nói cho Đàm Mặc biết, có thể anh phải ngồi xe lăn cả đời này.
Anh không thể nào đứng dậy được, không thể nào trở thành người bình thường trong mắt người khác, không thể nào giúp Kiều Lam thoát khỏi hai chữ “Mộ tàn” (Acrotomophilia) kia. Bây giờ, anh đã chẳng còn quyền lựa chọn nữa.
Số phận chỉ để lại cho anh đúng một con đường.
Đó chính là rời khỏi Kiều Lam.
Rời xa cô, đừng để bất kỳ ai nhìn thấy Kiều Lam có chút quan hệ gì với anh cả.
Giây phút này, Đàm Mặc cảm thấy trái tim mình đã đau đến không còn cảm giác.
Điện thoại di động rung lên, Đàm Mặc cúi đầu, nhìn thấy tin nhắn Wechat mà Kiều Lam gửi đến. Cô hỏi hôm nay anh có đỡ hơn chưa, ngày mai có thể đến trường hay không.
Tại sao vẫn còn quan tâm đến anh? Bởi vì anh, cô bị gièm pha thành như vậy. Tại sao cô còn kiên trì như thế?
Có đôi khi Đàm Mặc thật sự ước gì Kiều Lam có thể ích kỷ hơn một chút, bớt thiện lương đi một chút.
Ngày mai anh không thể đến trường, ngày kia cũng như vậy, có lẽ những ngày sau đó anh cũng không bao giờ đến nữa.
Một lúc lâu sau, Đàm Mặc mới nhắn tin trả lời Kiều Lam, nói cho cô biết là tuần này anh sẽ không đi học.
“Tại sao?” Kiều Lam gọi điện thoại đến: “Lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cham-soc-vai-ac-om-yeu/495936/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.