Mọi người cùng nhau ngồi trong phòng khách, Kiều Lam đếm mười sáu cây nến, sau đó thắp từng cây một.
Kiều Lam quay sang nhìn Đàm Mặc, ánh nến lập lòe chiếu vào khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên. Đôi mắt màu nâu nhạt kia lại càng rực rỡ hơn, hệt như hổ phách.
Kiều Lam khẽ run lên trước vẻ đẹp đó.
Bác Trần cười ha hả giục Đàm Mặc nhanh thổi nến. Lúc này Kiều Lam mới hồi thần, vội vàng ngăn lại: “Chờ chút đã, cầu nguyện trước, đừng nói thành tiếng.”
Sau một lúc im lặng nhìn Kiều Lam, Đàm Mặc mới nhắm mắt lại. Qua một lúc lâu, anh mở mắt ra, nhàn nhạt nói: “Xong rồi.”
Bánh sinh nhật do đích thân dì Trần làm.
Đàm Mặc rất thích ăn đồ ngọt, nhưng hôm nay anh lại ăn không nhiều. Kiều Lam nhận ra tâm trạng anh có vẻ không tốt lắm. Cô mất một lúc lâu để hồi tưởng lại xem từ sáng đến giờ có chuyện gì khiến tâm trạng anh tệ như thế, nhưng vẫn không tài nào nghĩ ra được.
Kiều Lam ôm chiếc gối ôm bên cạnh vào trong lòng, tựa cằm lên gối, khẽ thở dài.
Đàm Mặc đi ra từ phòng ngủ, ánh mắt rơi vào Kiều Lam không biết đang suy nghĩ điều gì.
Thời tiết bên ngoài dần trở lạnh, tuy vậy, trong nhà vẫn rất ấm áp. Thiếu nữ vừa mới tắm rửa xong, trên người mặc một chiếc váy trắng thoải mái, mái tóc dài vẫn còn ẩm ướt phủ lên bờ vai gầy. Cô cuộn tròn trên ghế salon, ôm một chiếc gối lông xù vào trong ngực, bắp chân thon thả trắng nõn cùng đôi chân trần lộ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cham-soc-vai-ac-om-yeu/495934/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.