🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Bị giáo viên chủ nhiệm răn dạy nửa tiếng đồng hồ, ban đầu Hách Anh hơi ủ rũ, nhưng Kiều Lam lại tìm cậu muốn nói chuyện, thế là tâm trạng của Hách Anh lập tức tốt lên.

Từ lúc vào học lớp này Hách Anh đã không được giáo viên chủ nhiệm thích, bị răn dạy cũng là chuyện thường, nhiều lần cũng thành quen.

Kiều Lam và Hách Anh cùng đi ra ngoài, lập tức khiến rất nhiều người tò mò nhìn không rời mắt. Tâm trạng của Hách Anh rất tốt, còn chào hỏi vài bạn học quen biết với mình. Cậu đuổi kịp bước chân của Kiều Lam, cười hỏi: “Hôm mình tặng hoa cậu không ở ký túc xá. Không biết cậu có thích nó không.”

Kiều Lam quay đầu lại nhìn cậu. Ngoài miệng Hách Anh hỏi cô thích hay không, nhưng mặt lại tỏ vẻ là nhất định cô rất thích.

Hai người đi đến một chỗ cách xa văn phòng của chủ nhiệm lớp. Kiều Lam dừng lại, quay đầu, sau khi giữ khoảng cách từ một mét trở lên với Hách Anh, cô mới nhìn cậu, nói: “Cậu mua hết bao nhiêu tiền, lát nữa mình sẽ chuyển Wechat cho cậu.”

Nụ cười của Hách Anh tắt đi: “Sao lại nói chuyện này… Cậu không vui sao?”

“Không thích.” Tâm trạng Kiều Lam rất tệ, nhưng đến cùng thì hai người vẫn là bạn bè khá thân với nhau, Kiều Lam vẫn giữ mặt mũi cho cậu, không nói thẳng ra trong lớp. Lời cô nói lúc này cũng xem như là hàm súc: “Thay vì hoa, mình càng thích vài quyển sách bài tập hơn. Mình nói vậy không phải có ý bảo cậu tặng sách cho mình, ý của

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cham-soc-vai-ac-om-yeu/495929/chuong-47.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Nhật Ký Chăm Sóc Vai Ác Ốm Yếu
Chương 47: Thích
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.