Rời khỏi tổng bộ Hắc Hùng hội, Trương Tú không trở về địa bàn của Quang Minh hội mà thong thả rẽ sang một lối mòn hẻo lánh, men theo rừng trúc phía sau ngoại môn.
Lúc này trời đã ngả về chiều, ánh tà dương nghiêng nghiêng rọi qua rừng trúc, kéo dài những bóng trúc mảnh mai phủ kín mặt đất. Gió nhẹ thổi qua, lá trúc khẽ lay động, phát ra những tiếng xào xạc trầm thấp, càng khiến con đường thêm vắng lặng.
Đi đến bên một hồ nước nhỏ nằm khuất trong rừng, Trương Tú dừng chân. Nụ cười cợt nhả thường ngày trên mặt hắn lập tức thu lại, thần sắc trở nên nghiêm cẩn.
Hắn chắp tay, cúi người thật sâu về phía một bóng người đang đứng quay lưng bên bờ hồ.
Bóng người đó mặc một bộ trường bào thêu hoa văn mây trắng tinh xảo - y phục đặc trưng của đệ tử Nội môn. Khí thế tỏa ra từ kẻ này thâm trầm như vực thẳm, hoàn toàn áp đảo tu vi của Trương Tú.
“Hội trưởng, mọi chuyện đã thu xếp ổn thỏa. Triệu Tần đã cắn câu, Bành Nghĩa Tân cũng đã đồng ý ra tay.” Trương Tú thấp giọng báo cáo, trong lời nói mang theo sự phục tùng tuyệt đối.
Kẻ được gọi là "Hội trưởng" cũng không xoay người lại, chỉ khẽ gật đầu.
Hắn chính là thủ lĩnh thực sự của Quang Minh hội, một đệ tử Nội môn thần bí mà ngay cả những thành viên cốt cán cũng hiếm khi được gặp mặt.
“Tốt!” Giọng nói của kẻ bí ẩn trầm thấp, lạnh lẽo như băng giá. “Việc này phải tuyệt đối giữ kín. Càng ít người biết càng tốt.”
Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-kiem-tram-thuong-khung/5257491/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.