Trần Tình thở dốc, cả người hắn như thoát lực, lảo đảo một hồi rồi ngã ra sau. Sự tiêu hao Ý niệm và Linh Lực tập trung trong thời gian dài đã khiến hắn kiệt sức.
Hạ Bạch Y lập tức bước lại vươn tay đỡ lấy hắn.
Trần Tình cũng theo bản năng vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng để ổn định.
Trong không gian mờ mịt của làn khói trắng, sự va chạm bất ngờ này khiến bầu không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên đông đặc.
Hạ Bạch Y hơi sững người, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng, khiến nàng nhất thời quên cả việc đẩy hắn ra.
Mùi hương thanh khiết trên người nàng quyện lẫn với mùi hơi nước ấm nóng, bao lấy Trần Tình.
Hắn siết chặt tay hơn, gối cả đầu vào vai nàng. Chỉ cảm thấy mình vừa tựa vào một thứ gì đó mềm mại, lại mang theo hơi ấm dịu dàng khiến tâm thần hắn thả lỏng.
Hắn lầm bầm trong miệng, mang theo một chút run rẩy:
“Sư phụ… đệ tử…đệ tử thành công rồi!”
Tiếng lầm bầm ấy kéo Hạ Bạch Y trở lại thực tại. Nhìn khuôn mặt tái mét lấm lem, cùng thân thể gần như kiệt sức của hắn, nàng cũng không nỡ buông tay, cánh tay đang đỡ lấy hắn hơi siết lại, để hắn không ngã xuống sàn đá nóng hổi, giọng nói cũng có chút kích động:
“Phải, ngươi thành công rồi. Đồ ngốc, dốc sức đến mức này làm gì?”
Lúc này, làn khói trắng bắt đầu tản đi, để lộ chậu dung dịch đang sủi bọt ùng ục. Một luồng linh quang màu đỏ sẫm đột ngột từ trong nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-kiem-tram-thuong-khung/5228855/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.