Khoảng nửa canh giờ sau, khi hơi thở đã dần điều hòa, linh lực trong đan điền một lần nữa tràn đầy, Trần Tình bỗng mở mắt, chậm rãi đứng dậy.
Hạ Bạch Y ngồi bên cạnh, trong tay xoay xoay một thanh tiểu đao mỏng như cánh ve, lưỡi đao loé lên dưới ánh sáng nhàn nhạt. Thấy Trần Tình đã hoàn toàn khôi phục, nàng liền ngẩng đầu nhìn sang, khoé môi cong lên, cười nói:
“Khôi phục nhanh hơn ta tưởng đấy. Xem ra thân thể này của ngươi quả thực được rèn luyện không tệ, rất có vốn liếng.”
“Tiếp tục thôi.”
Nàng đứng dậy, tà áo đỏ lướt nhẹ trên mặt đất, cánh tay vươn ra chộp lấy vai hắn, kéo hắn bay thẳng trở về tiểu đảo lơ lửng.
Ngay sau đó, nàng tiện tay móc ra một đống lớn linh tài, tuỳ ý ném về phía Trần Tình, giọng điệu hời hợt:
“Cứ luyện tập thoải mái, linh tài ở đây ta không thiếu.”
Trần Tình nghe vậy, khóe miệng khẽ giật, trong lòng không khỏi cảm thán vị sư phụ này đúng là một "phú bà" chính hiệu.
Hắn nhanh chóng thu liễm tâm thần, bước tới trước lò luyện, đứng vững thân hình rồi bắt đầu khai lò.
Đợi đến khi hoả hầu ổn định, hắn cẩn thận đưa linh tài vào, bắt đầu quá trình dung luyện lần nữa.
Giai đoạn đầu diễn ra vô cùng thuận lợi, Hàn Thiết và Thanh Đồng dưới sự khống chế của hắn dần tan chảy. Tuy nhiên, khi bước vào giai đoạn dung luyện Huyền Thiết Sa, rắc rối lại ập đến.
Những hạt cát đen này mặc dù hắn đã có thể tách riêng chúng ra để dung luyện, nhưng chúng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-kiem-tram-thuong-khung/5228852/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.