Thấy Trần Tình trở về, Phượng Tâm Vân lập tức reo lên một tiếng đầy phấn khởi.
Hai người chẳng nói nhiều, nhanh chóng xử lý sạch túi đồ ăn vừa mua về.
Sau khi đánh chén no nê, cả hai nằm nghỉ ngơi một lát, không khí trong phòng dần trở nên tĩnh lặng và thư thái.
Một lúc sau, Phượng Tâm Vân đột nhiên bật dậy, nàng hướng Trần Tình, chìa bàn tay nhỏ nhắn ra trước mặt hắn, giọng đầy dứt khoát:
“Đưa cho ta một trăm linh thạch đi!”
“Làm gì?”
Trần Tình theo phản xạ hỏi lại nhưng tay vẫn rất nhanh nhẹn, từ túi trữ vật lấy ra đúng một trăm viên linh thạch đưa cho nàng.
Phượng Tâm Vân không giải thích, nhận lấy linh thạch liền chạy vụt ra giữa căn phòng.
Chỉ thấy nàng giơ tay lên, một ngọn hỏa diễm mảnh như sợi tơ nhưng sắc bén vô cùng bỗng bùng lên nơi đầu ngón tay. Nhiệt độ chung quanh bỗng chốc tăng lên đáng sợ.
Nàng khẽ vẩy tay, ngọn lửa lướt đi thoăn thoắt trên nền đá cẩm thạch đỏ sẫm, để lại những vệt cháy tinh tế, nhanh chóng phác họa thành một trận đồ kỳ dị với những hoa văn đan xen chằng chịt.
Trần Tình cảm nhận được nhiệt độ từ ngọn lửa trên tay tiểu nha đầu phát ra cũng có chút kinh hãi, hắn tò mò tiến lại gần, nhìn những đường nét rối rắm dần thành hình, không nhịn được hỏi:
“Này, ngươi đang vẽ gì đấy?”
“Đừng có làm phiền! Đợi chút nữa ngươi sẽ biết.”
Phượng Tâm Vân trả lời qua loa, ánh mắt vẫn tập trung cao độ, động tác không hề chậm lại.
Rất nhanh, nét cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-kiem-tram-thuong-khung/5228848/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.