Cổ họng Phùng Hân Hân khản đặc, nhờ phúc của cô, bọn Dư Dục Sâm không hề nghe rõ lão Hồ với Thẩm Hành Giản rốt cuộc đang đọc cái gì.
Sau khi tiết mục kết thúc, lão Hồ cùng Thẩm Hành Giản lại quay về cuối hàng lớp 5. Sắc mặt lão Hồ hơi đỏ nhưng vẫn tràn đầy vui vẻ, Thẩm Hành Giản mang theo ý cười ngại ngùng khó xử trên mặt.
Chu Thanh ở lớp khác thấy Lão Hồ trở lại, cũng không tiện tiếp tục ngồi đó đợi nữa, bèn nói qua loa vài câu với Dư Dục Sâm rồi nhanh chóng chuồn lẹ về lớp mình. Ngược lại, Phùng Hân Hân thấy hai người lão Hồ và Thẩm Hành Giản thì lập tức chạy tới, lẻn từ hàng trước xuống hàng sau, đứng trước mặt Thẩm Hành Giản ba hoa chích chòe khen tiết mục kia một hồi, đương nhiên cũng không quên tâng bốc nịnh nọt lão Hồ vài câu thích hợp.
Thẩm Hành Giản mím môi mỉm cười, Lão Hồ cũng cười trêu Hân Hân vài câu, chẳng mấy chốc hai người bọn họ đã chọc cô gái nhỏ này ngại ngùng quay về hàng đầu.
Một lúc sau nhận được điện thoại nên Lão Hồ muốn rời đi, lúc gần đi ông nhờ Thẩm Hành Giản hỗ trợ trông chừng lớp, Thẩm Hành Giản gật đầu đồng ý.
Lão Hồ vừa mới đi, Dư Dục Sâm đã thản nhiên nhích lại gần Thẩm Hành Giản nhỏ giọng thương lượng: "Thầy Thẩm, thầy có thể xóa tấm hình kia của em đi được không?"
Thẩm Hành Giản dường như nghe không rõ, quay đầu lại nhìn cậu: "Sao cơ?"
Dư Dục Sâm phát hiện ra người này khi nhìn người khác rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ki-tinh-yeu-hoc-duong/770697/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.