Người trong viện nghe nhóc nói vậy đều cười.
Mặc dù trước kia Lý Đại Thành chạy nạn chịu khổ rất nhiều, nhưng những năm gần đây sống an nhàn sung sướng, lại có Đại Nha dùng nước từ ánh trăng âm thầm điều dưỡng, bây giờ ông có vẻ tuấn tú nhã nhặn, mang phong thái thư sinh.
Đứng cạnh Lưu thị giống như đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu, chỉ là đóa hoa này là nam nhân, lại là ông lão gần năm mươi tuổi.
Nghe nói, năm đó Lưu thị thích gương mặt của Lý Đại Thành mới ầm ĩ đòi chết đòi sống gả cho ông. Không thì một người chạy nạn từ nơi khác đến, không có gì cả sao có thể cưới được nữ nhi của Lưu gia rất có thế lực ở đây.
Mấy người con trai của Lý Đại Thành đều có dáng dấp giống cha, cưới thê tử không tính là khó coi, cho nên sinh con ra không xấu, tướng mạo cũng hơn hẳn người bình thường.
Đại Nha sờ mặt mình cảm thấy vô cùng hài lòng. Trong thời loạn thế, xinh đẹp chính là lá bùa đòi mạng, xấu quá thì nàng không chấp nhận được, như thế này là tốt nhất.
Nghe nói Đại cô cô mất sớm giống Lưu thị, nhưng người cô cô này qua đời khi Đại Nha còn chưa được sinh ra, không biết là thật hay giả.
Mà ấn tượng duy nhất của Đại Nha đối với cô cô này là ngày mồng hai tết mỗi năm, Lưu thị sẽ ở trong phòng khóc lóc không gặp ai cả... Bởi vì ở trấn Hạ Hà, ngày mùng hai tết là ngày nữ nhi đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ki-chay-nan-va-lam-ruong-o-co-dai/2476303/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.