BỜ BIỂN ĐẦY NẮNG
Vừa bước vào khối lập phương kế tiếp, mùi nước biển liền đập vào mặt.
Vương Vân Chi ngây người, hoài nghi mình có phải lại quay về kết giới [ Người đẹp ngủ say và mỹ nhân ngư chìm dưới đáy biển ] rồi hay không.
"Không sao chứ." Hạ Lẫm nắm chặt lấy tay cậu.
"Không sao, bỗng dưng cảm thấy có chút quen thuộc." Vương Vân Chi không mở mắt, chỉ hít một hơi thật sâu.
Hoàn toàn khác nhau, bãi biển kia có hơi cô tịch, bao la và hùng vĩ, cạnh biển chỉ có bãi cát và bãi đá, không có bất kì sinh vật gì, dưới đáy biển ngoài những pho tượng thì cũng chẳng còn gì, nơi đó cứ như một cấm địa, ngay cả gió thổi trên mặt nước cũng lạnh như băng. Nhưng lúc này, gió biển ở đây rất ấm áp, tràn đầy mùi muối và mùi cháy của mặt trời, thậm chí còn có một chút mùi tảo....
"Oa!" Lâm Tuyết Nhi hô lên một tiếng, hoạt bát chạy ra ngoài.
Lão sư, sao còn chưa mở mắt?" Hạ Lẫm cười híp mắt hỏi: "Là do quyến luyến khu vui chơi kia, hay là vì sợ cái thế giới mới này vậy....."
Mặc dù đã nhắm mắt lại nhưng cậu vẫn cảm nhận được ánh mặt trời nóng bỏng chói lóa chiếu trên mí mắt tạo thành một mảnh đỏ rực, khắp nơi đều là sự ấm áp.
"Không..." Vương Vân Chi bất đắc dĩ giơ tay lên che mắt, lúc này mới chậm rãi mở ra: "Chỉ là vì... sáng quá."
Trước mắt cậu là một bãi cát, nói chính xác hơn, là một bãi biển.
Thế giới này thoạt nhìn cũng là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-duoc-soi-con-trong-tro-choi-sinh-ton/1655157/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.