“Được rồi.” Âu Uy nhặt điện thoại lên, như bình thường nhét vào túi, “Giờ đến phiên mi nào, Tập Tập.”
Âu Uy nhìn qua hoa ngân trên mu bàn tay mình, tùy ý mở ngăn kéo lấy một miếng băng cá nhân lưu loát dán lại. Dư Ninh nhìn tay y nở hoa tứ tung ngang dọc không khác gì mạng nhện.
Này là bám riết không tha đến mức nào…
Âu Uy một bên kiểm tra cho bổn cẩu, một bên hưng phấn tự mình nói không ngừng. “Động vật đứa nào cũng đáng yêu hết trơn, cẩu cẩu thì ngoan, chim nhỏ thì dễ thương, thằn lằn quá khốc, hamster thì nhỏ nhắn… Nhưng trong tất cả các loài tôi thích nhất là mèo á! Anh không cảm thấy sao? Mèo khí chất đỉnh vcl, lúc nhìn người thì ngạo nghễ như quý tộc, lúc di chuyển lại ưu nhã thong dõng. Người nào nuôi mèo đều là cam tâm tình nguyện làm con sen hầu hạ boss nha, quá hạnh phúc…” Vừa nói vừa lộ ra biểu tình mê muội.
Y quay đầu nhìn mặt bổn cẩu sưng vều, ha ha cười, “Tập Tập, mi cũng có ký hiệu của bảo bối kìa há há! Đừng thương tâm, đấy là bảo bối thích mi đó, thật sự, người nó không thích thì còn không thèm để ý đến luôn! Mi xem—” Âu Uy kéo lộ ra cánh tay toàn vết xước, “Toàn bộ bệnh viện chỉ có ta là bị nó cào! Ha ha ha! Hiện tại nhiều thêm mi nữa đó!”
Dư Ninh đen mặt, người này trình độ M so với hắn còn lợi hại hơn (= = ||)
“Anh nhìn thấy không? Lúc nó chạy bộ dáng đẹp cỡ nào chứ! Giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-duoc-mot-chu-cho-luu-lac/4282985/chuong-24.html