Dư Bổn nói được thì làm được, kêu không cần chính là không cần. Cảnh cáo của Dư Ninh một chữ cậu cũng nghe không lọt, uy hiếp cũng chẳng để trong lòng, bày ra tư thái của kẻ ngài cứ phạt đi mặc kệ ngài phạt thế nào em cũng đách sợ.
Dư Ninh cực kỳ hối hận đã dạy cậu “quay tay”.
Vốn dĩ thanh niên cái gì cũng không biết, chỉ biết biết mỗi cọ loạn. Giờ thì giỏi rồi, học được nhiều kỹ năng, hơn nữa cái nào cũng đòi dùng trên người Dư Ninh. Không sai, gia khỏa này chết cũng không chịu tự mình động thủ, một hai bắt Dư Ninh giúp cậu lộng, cậu cũng giúp hắn lộng, phải thế mới được.
Lúc còn giữ được lý trí Dư Ninh không ngừng kịch liệt khiển trách, lên án đây là hành vi vừa không thiết thực lại không thích đáng. Dư Bổn đáp lại bằng cách sấn sổ tới, bàn tay to lớn ôm chặt, sờ soạng hắn, miệng liên tục kêu gọi “Chủ nhân”, “Chủ nhân”. Dư Ninh bị bàn tay nóng rực kia sờ một cái ý chí liền bay biến, cả người xụi lơ mặc thanh niên làm bậy.
Vốn dĩ với loại sự tình này hắn cũng không có cách nào kiềm chế, trong sinh hoạt và công tác hằng ngày hắn có thể là người vô cùng cường thế, nhưng không biết vì sao vừa lên giường lại biến thành bên thích bị thần phục. Chỉ cần đối phương mạnh mẽ ôm chặt hắn, dùng cánh tay hữu lực cố trụ lại, không cho hắn tránh thoát là hắn liền không xong, dục vọng tăng vọt. Dư Ninh đã sớm thấy rõ chính mình là loại người này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-duoc-mot-chu-cho-luu-lac/4282978/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.