Nữ nhân nào một khi rơi vào ái tình đều trở nên ngu ngốc, ngoài Mộ Dung Quyết ra, trong mắt nàng không thể dung chứa bất cứ người nào.
Một cuộc sống quá mức mãn nguyện nhất định sẽ bị lão Thiên ghen ghét.
Đương lúc Thanh Nhã suýt chút chết chìm trong bể tình thì một biến cố đã xảy ra – Mộ Dung Quyết phải rời khỏi kinh thành.
Thanh Nhã cũng không phải hạng nữ nhân nũng nịu, hoàn toàn có được năng lực tự chủ. Huống chi, nàng thấy Mộ Dung Quyết cũng không phải loại động vật vùi mình dưới ao. Hắn phải đi, nàng không còn lời nào để nói.
Vốn tưởng rằng khi phân ly cũng sẽ rất nhẹ nhàng, thế nhưng khi hắn vừa xoay người bước đi, Thanh Nhã đột nhiên cảm thấy không đành lòng.
"Không được đi." Lục Thanh Nhã ba bước nhập thành hai bước chạy đến, ôm chặt thắt lưng của Mộ Dung Quyết, "Không được đi."
Ánh nến tỏa ra chập chờn. Mộ Dung Quyết chậm rãi xoay người ôm lấy Thanh Nhã, trầm thấp mở miệng, "Thanh Nhã, nàng có biết nếu ta không đi sẽ có hậu quả gì không?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Nhã nhất thời biến thành một màu hồng, nàng khẽ cắn môi, e lệ gật đầu, "Ta… biết."
Mộ Dung Quyết ôm lấy cái eo thon thả của Thanh Nhã, nhẹ nhàng kéo vạt áo của nàng, "Tiểu cô nương, ta muốn biến nàng thành của ta." Đôi mắt đen lãnh khốc hiện ra, nhuốm lên một tầng nhu tình.
Nàng siết chặt ngón tay, khuôn mặt nhỏ bé càng thêm bỏ ửng, nàng e lệ vươn bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-da-me-tinh/2631324/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.