Giang Thiên và Giang Sơn kinh hỉ nhìn nhau, trăm miệng một lời nói: “Tiểu Dương, ngươi… Ngươi cư nhiên chủ động yêu cầu chúng ta cho ngươi. A, thật tốt quá. Thì ra Tiểu Dương cũng sớm chờ đợi ngày này a. Yên tâm đi, chúng ta tuyệt đối sẽ để lại cho người hồi ức tốt đẹp nhất.” Nói xong động tác của tay càng nhanh hơn.
“Ô ô ô…” Hai tên hỗn đản này đang nói cái gì vậy? Cái gì mà chủ động yêu cầu, lại còn sớm chờ đến lúc bị ăn. Bọn họ cho rằng ai cũng giống bọn họ sao? Lương Dịch ủy khuất rớt nước mắt: Ta là bị ép, bị ép a.
“Tiểu Dương, đã hưng phấn đến mức chảy nước mắt sao?” Giang Thiên và Giang Sơn càng thêm hưng phấn xuyên tạc ý tứ của Lương Dịch. Mà lúc này chính bọn họ cũng không nhịn nổi nữa rồi, đồng thời vươn người định đè lên cậu, rồi lại đồng thời sửng sốt. Trong đầu đều không hẹn mà cùng xẹt qua một vấn đề vô cùng quan trọng: Ai làm trước.
Động tác trên người bỗng nhiên dừng lại, Lương Dịch nhất thời cảm thấy trống rỗng, khó chịu mà giãy dụa hai cái. Cậu bỗng giật phát giác: Lão Thiên, ta đang làm cái gì vậy? Hơi ngẩng đầu nhìn hai con lang đang mắt to trừng đôi mắt nhỏ, giống hệt con lang đói nhìn thấy miếng thịt ngon béo.
“Uy, đương nhiên là ta làm trước rồi.” Giang Thiên hung dữ nói: “Ta là Đại Vương, lại là ca ca ngươi.”
Giang Sơn bĩu môi: “Hừ, trên tình trường không xét phụ tử, cho dù là phụ tử cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-chich-linh-duong-luong-chich-lang/2535747/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.