Tiếng chuông đồng từ tháp cao của Túc Chính Viện vọng về giữa đêm đông thanh vắng, âm thanh trầm mặc ấy như xuyên thấu qua những bức tường đá lạnh lẽo của cung Khôn Ninh. Trong mật thất nằm sâu dưới lòng đất, nơi từng là nơi lưu trữ những mật tịch cấm kỵ của triều đại cũ - Hoàng hậu Lý Thanh Vân đang đứng đối diện với một người đàn ông già nua, dáng người gầy guộc nhưng lưng vẫn thẳng tắp như một cây tùng già giữa bão tuyết.
Người đó là Tư giáo chưởng quản của triều đại trước, vị quan cao cấp nhất từng nắm giữ ấn tín của Công Lý Viện cũ. Ông đã ẩn tính mai danh suốt hai thập kỷ, giả làm một kẻ quét dọn trong kho tàng thư của cung đình để chờ đợi ngày di chúc của người quá cố được thực thi.
"Nương nương, hai mươi năm qua, lão phu chưa một ngày nào dám quên đi ánh mắt của phụ thân người trước lúc ngài bước lên đoạn đầu đài." - Vị Tư giáo già khẽ thầm thì, giọng nói run rẩy nhưng chứa đầy uy lực. "Ngài ấy đã dự đoán được sự sụp đổ của vương triều cũ, và ngài ấy cũng dự đoán được rằng, dòng m.á.u của mình sẽ có ngày quay trở lại để chấn chỉnh lại cương kỷ của Trường Thành."
Vị Tư giáo dùng đôi bàn tay khô gầy như vỏ cây lấy ra một hộp gỗ bị niêm phong bằng sáp đen từ sau một phiến đá lỏng. Khi nắp hộp mở ra, một bản trát được viết trên lụa bạch, nay đã ngả sang màu vàng ố của thời gian, hiện ra dưới ánh nến leo lét.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-bo-thanh-van/5263727/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.