Đêm tại Trường Thành chưa bao giờ dài và nặng nề đến thế. Tiếng bước chân của đội thị vệ tuần tra rầm rập trên đá xanh, hòa cùng tiếng gió rít qua kẽ lá của những cây ngô đồng cổ thụ, tạo nên một không khí tang tóc bao trùm khắp các cung cấm. Sau khi phát hiện bức họa "Bách Điểu Triều Phụng" bị tẩm độc hồng hoa nồng độ cao, cơn thịnh nộ của Hoàng đế đã biến thành một cuộc truy quét quy mô lớn nhất trong vòng mười năm qua.
Lý Thanh Vân ngồi lặng lẽ trong thư tẩm điện Vĩnh Ninh cung. Nàng nhấp một ngụm trà gừng nóng để xua tan cái lạnh lẽo đang thấm vào xương tủy sau màn đối đầu kinh hoàng lúc tối. Ánh nến lung linh hắt bóng nàng lên vách tường, cô độc nhưng kiên định. Nàng không ngủ, nàng đang đợi. Nàng hiểu rằng một khi Thiên t.ử đã nảy sinh nghi ngờ, thì sự thanh tịnh giả tạo của cung Vọng Thủy hay lớp vỏ bọc “đóa sen trắng” của Lệ Chiêu nghi cũng không thể là tấm bình phong bảo vệ được nàng ta hay gia tộc họ Trịnh đứng phía sau nữa.
Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chưa kịp chạm tới mái ngói lưu ly, tại Ngưng Pháp Điện, nơi chuyên xét xử những đại án liên quan đến tôn thất và phi tần - không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Hoàng đế ngự trên cao, khuôn mặt ngài âm trầm như bão tố sắp nổi. Thục Phi ngồi bên cạnh với vẻ mặt nghiêm nghị, còn Lệ Chiêu nghi đang quỳ giữa sảnh điện lạnh lẽo. Tràng hạt gỗ đàn hương trên tay nàng ta đêm qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-bo-thanh-van/5247453/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.